Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Để giữ gìn lương tri Tổ Quốc


Để giữ gìn lương tri Tổ Quốc

Lâm Minh Trang
Lâm Minh Trang – một người bạn blog mình vô cùng quí mến.
Vừa rồi báo Tuổi trẻ tổ chức cuộc thi viết chủ đề "Cảm xúc Trường Sa" và chị Trang có tham gia gửi bài. Trong bài viết này chị có dành một đoạn nói về cảm xúc khi đọc bài thơNhững huyết cầu tổ quốc của mình trước 1800 học sinh trường chị. Bài viết 1246 từ, khi qua kiểm duyệt của báo, còn lại 473 từ, và bài thơ của mình thì bị cắt.
Xin phép chị Trang nhé, được đăng lại đầy đủ bài viết này! Cảm ơn chị!
Đinh Vũ Hoàng Nguyên
clip_image002[4]Tôi là một thanh niên thành phố, lớn lên kịp khi hòa bình đã đến. Những năm tháng chiến tranh với tôi chỉ là những gì tôi được học, được đọc, được nghe kể lại qua Thầy cô, sách báo, phim ảnh và những người lính trong họ hàng. Chỉ vậy thôi, nhưng tôi biết rõ một điều không hề “sách vở” đó là những năm tháng đó sẽ mãi mãi nằm trong ký ức và ghi nhận của cả dân tộc. Đó là sự ghi nhận về cái giá máu xương của nhân dân đã đổ ra để đổi về nền hòa bình cho dân tộc, đổi về sự thống nhất đất nước, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Sự toàn vẹn này không chỉ ở việc xóa bỏ lằn ranh vĩ tuyến 17 trên đất liền. Sự toàn vẹn lãnh thổ còn ở việc cờ Tổ quốc giương cao trên các cột mốc biên cương. Sự toàn vẹn còn phải tính đến những hòn đảo, quần đảo trên mặt Biển Đông thuộc về bản đồ nước ta đã cả ngàn năm nay. Trong đó, Hoàng Sa - Trường Sa đối với lớp thanh niên chúng tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ “chỉ là ký ức”.
Thế nhưng, việc chủ quyền biển đảo của đất nước bị xâm phạm, không hiểu vì lý do gì, những thông tin về sự việc này đến với chúng tôi theo con đường chính thống rất muộn. Muộn, nhưng bằng vào sự quan tâm của mình một cách có trách nhiệm, chúng tôi buộc phải mày mò tìm hiểu và các trang mạng xã hội là nơi chúng tôi nhắm đến. Bước vào thế giới mạng, tuy nó được nhận định đa phần là ảo, nhưng thực ra, thanh niên bây giờ không chỉ có những nhóm người chỉ biết xài tiền chơi ngông, vô công rỗi nghề, thích nổi loạn, gây rối hoặc ẽo ợt như những người thuộc “thế hệ gối ôm”, mà vẫn còn một bộ phận đông đảo thanh niên hướng đến Hoàng Sa - Trường Sa, những vấn đề lý tưởng tuổi trẻ bằng tất cả nhiệt tâm của mình. Nếu ta biết bỏ qua một bên những ý đồ đen tối manh nha đâu đó cho việc kích động hòng gây rối,  thì sâu xa trong những lời kêu gọi tuần hành, thực sự có những tấm lòng thanh niên hướng về Hoàng Sa - Trường Sa. Với họ, Hoàng Sa - Trường Sa là một bộ phận không thể tách rời với cơ thể đất nước. Với họ, việc để một mảnh đất Tổ quốc mất đi dù nhỏ nhất cũng là điều không thể chấp nhận. Họ, cũng như chúng tôi, tuy chỉ là những người được thừa hưởng sự hy sinh của các thế hệ đi trước,  nhưng điều đó không có nghĩa, chúng tôi cho phép mình thờ ơ với cái giá máu xương mà bao thế hệ cha ông đã phải đổ ra để giành lại Tổ quốc này. Với chúng tôi đó là cái giá của lương tri.    
Bằng suy nghĩ riêng của mình, tôi cũng hiểu vấn đề Biển đảo Biển Đông hiện nay rất phức tạp. Rằng việc chúng ta đấu tranh để đòi lại chủ quyền ở  Hoàng Sa và một số đảo ở Trường Sa là vấn đề cần có thời gian, cần có chiến lược không đơn giản và phải bình tĩnh, sáng suốt. Thế nhưng điều đó không có nghĩa là ta phó mặc mặt trận đấu tranh cho thương lượng ngọai giao. Trong quá khứ xa xưa, nhà Lý đánh Tống, Trần Hưng Đạo ba lần chiến thắng giặc Nguyên Mông, Nguyễn Trãi và nhà Lê trong cuộc khởi binh chống quân Minh, rồi gần đây, trong  2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, hoặc ở cuộc chiến biên giới phía Bắc, phía Tây Nam năm 1979 chẳng phải, chúng ta – trong thế yếu hơn nhiều lần – đã chiến đấu và chiến thắng những thế lực ngọai xâm hùng mạnh bằng nhiều mũi giáp công? Trước vấn đề tranh chấp Hòang Sa - Trường Sa trên Biển Đông, thanh niên chúng tôi cho rằng, bên cạnh việc thương lượng ngọai giao, bên cạnh việc tranh thủ  lẽ phải của luật pháp quốc tế và sự đồng tình của dư luận thế giới, chúng ta vẫn phải dựa vào chính tiếng nói đanh thép, sức mạnh của tinh thần quật cường dân tộc là chính trong việc bày tỏ thái độ trước những hành vi xâm phạm chủ quyền của đất nước mình một cách ngang ngược của một số nước láng giềng.
Ngày 15/08/2011 vừa qua, ngày tựu trường của học sinh toàn thành phố, được sự cho phép của Thầy Hiệu trưởng, tôi đã lên sinh họat với hơn 1800 học sinh của Trường trong chủ đề Biển Đảo Tổ quốc ta. Tôi nói với học sinh của mình không dài lời, chỉ gói gọn trong những ý “Biển đảo đâu phải chuyện của một nhúm người. Nó là chuyện của “trăm họ”, và chính là chuyện nếu hôm nay thế hệ các Thầy Cô chưa làm được cho sự vẹn nguyên của nó, thì trách nhiệm sẽ là của các con trong tương lai… Cho nên để làm tốt trách nhiệm này, các con phải chuẩn bị tư thế “gánh trách nhiệm” đó ngay  từ bây giờ” . Tôi kết thúc bài sinh họat chưa đến 10 phút của mình bằng bài thơ Những huyết cầu Tổ quốc của Blogger Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Trong bài thơ có nhiều từ lạ và học sinh của tôi có thể không hiểu hết, nhưng bằng vào việc các em vỗ tay rân trời và hô vang Hòang Sa – Trường Sa sau khi tôi ngừng ở cuối bài thơ, bằng vào việc sau đó chỉ trong vòng 3 ngày bằng tiền tiết kiệm ăn sáng, các em đã đóng góp cho cuộc vận động “Góp đá xây Trường Sa” của Báo Tuổi Trẻ số tiền 11 triệu đồng, những học trò nhỏ đã gầy dựng trong tôi niềm tin rằng, Hoàng Sa - Trường Sa chắc chắn sẽ trở về nguyên vẹn trong lòng Tổ quốc ta. Trở về bằng chính những việc làm nhỏ nhất, nhưng cụ thể nhất của tuổi trẻ hôm nay. Viên đá xây dựng Trường Sa hôm nay không chỉ đơn giản là gìn giữ những gì còn lại, mà nó phải được hiểu như chúng ta đang đắp lũy, xây thành cho một trận chiến “đòi đất” hứa hẹn phải lâu dài. Ngọn đèn thắp sáng trên nhà giàn DK1 không chỉ đơn giản là thắp sáng một vùng biển, mà nó còn là tín hiệu khẳng định vị thế làm chủ của ta nơi biển trời thăm thẳm kia.
Sáng 15/08/2011 hôm ấy là một buổi mai mát lạnh, trong lành sau những cơn mưa đêm trước, sau phần sinh họat của mình, tôi đã chảy nước mắt vì không khí mà học sinh mang đến trong buổi chào cờ.  Tôi chảy nước mắt trong niềm vui về những người trẻ của mình với vận nước tương lai, và tôi tin, các em sẽ lớn lên, sẽ biết gìn giữ cẩn trọng và tự hào về lương tri Tổ quốc mà ông cha để lại bằng máu xương hôm qua ... khởi đi từ những động thái ý nghĩa nhất.
Lâm Minh Trang (Gò Vấp)
P/s: Cảm ơn Đinh Vũ Hoàng Nguyên và bài thơ của Anh.
Những huyết cầu Tổ Quốc
Đinh Vũ Hoàng Nguyên
Xin lỗi con!
Khi hôm qua ôm con
Có một phút giây, ba chợt xiết con vào lòng hơi mạnh
Ba làm con đau!
Bởi hôm qua
Ba đọc câu chuyện về đồng bào mình – những huyết cầu* Tổ quốc.
Máu lại tuôn…, xô dập, mảnh ván tàu…
Con ơi
Ba sẽ kể con nghe
Câu chuyện những ngư dân
Đang hóa thân thành hồng cầu*
để Trường Sa, Hoàng Sa 
Vẫn là thịt trong huyết hình Tổ quốc.
Con phải khắc tâm
Câu chuyện những bạch cầu*:
là 58 người lính Việt Nam chết giữa Hoàng Sa.
là 64 người lính Việt Nam chết giữa Trường Sa.
Những con số sẽ không là con số
Khi ngẩng đầu: Tổ quốc 4000 năm.
Mỗi con đường – mạch máu đất nước mình
Vết thương đạn bom vừa yên trong đất
Vọng phu còn trên nét mặt mồ côi.
Nhưng những mũi tàu vẫn xẻ trùng khơi
Nơi sóng rẽ cũng là nơi máu chuyển
Và trong mỗi người Việt mình có mạch máu nối liền với biển
Mạch máu này con phải thấy bằng tim
Nếu một ngày sóng nộ, cường lên
Giữa lòng Việt bốn nghìn năm cũng dậy.
Thứ lỗi cho ba
Khi bài thơ đầu đời cho con, không thể bình yên!
Kẻ thù lăm le cướp biển nước mình
Đất nước bốn nghìn năm trên sóng.
Đừng quên: sau lời thề, lông ngỗng…
Giai nhân, huyết ngọc đổ bên trời.
Một ngày
Khi con nếm trên môi,
Con sẽ thấy máu mình vị mặn.
Bởi trong máu luôn có phần nước mắt
Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương.
Con sinh ra rạng rỡ một huyết cầu
Của đất nước bốn nghìn năm không ngủ
Để điều này lớn lên con hiểu
Bây giờ, ba phải kể cùng con.
Đ. V. H. N.

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011


NẾU MẤT BIỂN ĐÔNG LÀ MẤT NƯỚC ĐÓ !


Học giả Vũ Hữu San- Hải quân Trung tá Việt Nam Cộng hòa

( Cựu Hạm trưởng Khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ4; người đã từng chỉ huy một phân đoàn Khu trục hạm đánh đuổi hải quân Trung Quốc tại Hoàng Sa ngày 19/01/1974 )

Xin có được ít phút nói chuyện với các bạn trẻ hôm nay may mắn được gặp gỡ. Trước hết chúng tôi xin nói một vài điều đặc biệt : Nếu ta mất Biển Ðông là ta mất nước đó !
- Hoà Thượng Quảng Ðộ đã kêu gọi, và ông đã phải nói rằng chúng ta phải đoàn kết lại. Phải làm thế nào biểu tỏ sức mạnh của toàn dân, chứ không chỉ là năm ba trăm anh em sinh viên đi biểu tình. Tất cả mọi người có kiến thức, người Việt Nam chúng ta đều yêu nước cả.
- Chúng tôi ở nước ngoài nên nhìn thật rõ vấn đề, cái viễn ảnh đen tối mà thế giới bên ngoài đặc biệt là giới học giả về chiến lược cho rằng Ðại Chiến Thế Giới Thứ 3 sẽ xảy ra ở Biển Ðông. Và trước sau gì TC cũng sẽ đánh Việt Nam.
- Có thể một vài nhận xét hơi quá đáng, nhưng mà đối với chúng tôi thì chúng tôi xin tóm lược lại một vài điều, mà đối với người Việt Nam chúng ta thấy có tính cách hết sức chính xác như sau :
- Biển Ðông là nơi khai sinh nuôi dưỡng nền văn hoá nhuốm màu hàng hải của giống nòi Việt Tộc. Có thể nói Hoàng Sa Trường Sa là vùng mà người Việt mình ở đó sinh sống mấy chục ngàn năm trước. Rồi nước nó lên thì Tổ Tiên chúng ta mới đi vào đất liền sinh sôi nẩy nở ở đó cũng là mấy chục ngàn năm. - Chúng ta biết là Biển Ðông là nguồn năng lượng khổng lồ. Tài nguyên dưới biển lớn lắm ! Người Tàu rất ham muốn ! Vì vậy, chúng ta hiểu là họ cứ lần lần lấn. Họ lấn dần dần từ ở phía đông của Hoàng Sa rồi họ chiếm hết quần đảo Hoàng Sa vào năm 1974. Rồi họ tiếp tục họ Nam xâm, chiếm luôn Trường Sa.
- Chúng tôi thấy rằng TC họ không tôn trọng luật lệ quốc tế, mặc dù họ có ký. Những lần mà chúng ta nhìn thấy đó, là những ai bị tấn công, thì thấy rõ rằng người Tàu tấn công Việt Nam 2 lần. Hai lần này lớn, không kể những lần nhỏ hơn. Họ vô họ chiếm vùng Đông của Hoàng Sa. Máu đổ năm 1974, máu đổ năm 1988. Và rất nhiều lần họ xâm nhập bằng những toán nhỏ, xong rồi ăn lần ăn lần xuống.
- Hiện bây giờ, tình trạng Biển Ðông rất là nguy ngập. Mỗi lần họ ra tay là họ tàn sát người Việt trên Biển Ðông. Mỗi lần thấy tàu bè của họ xuống Việt Nam là có mưu mô xâm lược. Hải Quân TC giết dân vô tội của ta nhiều lần. Người Tàu chưa bao giờ quá tay trên biển như vậy với một nước lân bang. Mà chỉ với người Việt của chúng ta !
- Trong tương lai, chúng tôi thấy cần phải cảnh báo với mọi người là Kinh Đào Kra là eo biển phía Nam của Thái Lan sẽ được đào, và chắc chắn là TC sẽ gây ảnh hưởng để kiểm soát Eo Kra. Và khi Eo Kra đã xong rồi, thì đường đi sẽ đi ngang qua Cà Mau, đi qua Vũng Tầu. Với tình trạng hiện thời, thì nhiều học giả cũng rất là sợ cái việc đó. Không phải biên giới người Tàu tới Móng Cái mà sẽ tới tận Cà Mau.
- Chúng tôi nhận xét : nếu mà Tàu dị ứng với Toà Án Luật Biển, vậy thì Việt Nam phải đưa họ ra trước Toà Án, để xem họ sẽ cãi lý ra làm sao. Chúng tôi kêu gọi mọi người trau dồi kiến thức, hiểu biết về Biển Ðông, sẽ yêu Biển Ðông hơn, biết rằng chúng ta phải bảo vệ Biển Ðông !
- Chúng tôi đặc biệt đề nghị một bản đồ. Bản đồ đó giản dị, chúng ta vẽ làm sao cho mọi người hiểu bao ngoài Hoàng Sa, bao ngoài Trường Sa. Và khác với mọi người, khi chúng ta nghiên cứu luật Biển, Phương Bắc sẽ thấy hải phận của chúng ta nó lớn lắm. Có nhiều người tưởng là 200 hải lý là lớn, 250 rồi đến 350 hải lý. Nhưng Việt Nam mình có Hoàng Sa Trường Sa kéo dài ra ngoài tới 400, 450 hải lý. Tôi có vẽ một cái bản đồ. Mong tất cả mọi người tham dự.
- Và để có thể cảnh báo cho mọi người, tôi xin đọc một câu của Hoà Thượng Quảng Ðộ đã nói trong thời gian qua : Không thể nào chúng ta để như thế này, nhục nhã quá, im lặng mãi ! Mà nếu cứ để bị đàn áp, cứ cúi đầu mà chịu, thì rồi sẽ mất nước đấy ! Mất hoàn toàn rồi ! Sẽ mất không phải là năm ba chục năm. Có thể là chúng ta sẽ bị kéo dài cái gương 1000 năm ngày xưa đấy !
- Tôi xin chấm dứt tại đây, những lời thành thật của một người đã đứng tuổi. Tôi đã 70 tuổi và cũng đã nghiên cứu việc này từ hồi còn là một sĩ quan trẻ. Với 40 năm nghiên cứu, tôi thấy cần phải nói rõ cho mọi người, cho giới trẻ biết, để chúng ta đoàn kết lại mà giữ vững quê hương.
Nếu mất Biển Ðông là chúng ta mất nước đó !

Xin kính chào quý vị

Vũ Hữu San 2009/01/27 
vuhuusan@yahoo.com

(Trích đăng lại từ bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận, số 52)

Vài dòng về Tác-giả Vũ Hữu San
 Vũ Hữu San, sinh-quán Hoa-Lư, Ninh-Bình; cựu học-sinh Chu-Văn An từ 1954, cựu sinh-viên Toán các Đại-học Sài-Gòn, Đà-lạt, Huế; tốt-nghiệp các Trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang (hai ngành chỉ-huy và cơ-khí) cùng Trường Chỉ-Huy Tham-Mưu Đà-Lạt. Hầu hết binh nghiệp của Ông là hải-vụ, từng làm Hạm-Trưởng tới 6 chiến hạm, chiếc cuối cùng là Khu-Trục-Hạm Trần-Khánh-Dư HQ.4.
Tại hải ngoại, Cựu Hạm-Trưởng San tốt-nghiệp Cử Nhân Cơ-Khí, làm Kỹ-Sư, rồi làm Chuyên-gia Tin-học (IT). Về hưu từ 2002. Một đôi khi thấy Ông cộng-tác cùng đại-lão Giáo-Sư Nguyễn-Khắc-Kham trong công-tác văn-hoá.
Tác-phẩm của Ông chuyên về biên-khảo Hàng-hải và Văn-Hóa “Nước” cổ-truyền của dân-tộc. Ông cũng là tác-giả các quyển sách sau:
-         "Địa-Lý Biển Đông với Hoàng-Sa và Trường-Sa" xuất bản các năm 1995, 1996, 2007.
-         “Tài-liệu Hải-Chiến Hoàng-Sa”, 1- 2004
-         “Vịnh Bắc-Việt, Địa-lý và Chủ-Quyền Hải-phận” xuất bản năm 2002, tái-bản 2004.
-         “Lược-Sử HQVN", 12- 2009.
-         Nhiều cuốn Sách khác của Ông có thể tìm thấy trên các trang http://vuhuusan.com.http://vuhuusan.nethttp://paracels.tk.

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

LÃNH HẢI


LÃNH HẢI


 
Rate This

Hoàng Trần Cương
NTT – Hoàng Trần Cương nổi tiếng với trường ca Trầm tích. Sở trường viết thơ dài, trường ca của anh như là để giải tỏa những tích tụ cuồn cuộn và hừng hực trong tâm can nhà thơ. Bài thơ dài Lãnh hải được viết ra trong 3 đêm và 2 tuần sửa chữa. Đây không phải là một bài viết để dự thi, nhưng đúng lúc VietNamNet có cuộc thi thơ – nhạc về biển đảo, anh đã gửi hưởng ứng cuộc thi này. Xin giới thiệu cùng bạn.



LÃNH HẢI

Kính tặng những người lính bảo vệ biển đảo của Tổ quốc
HOÀNG TRẦN CƯƠNG 
1
Mẹ là lãnh hải của con
Dải lãnh hải bao quanh nước Việt
Yết long đao sừng sững đứng bên trời
Những động kín hang ngầm không tuổi tác
Không héo mòn
Không trồi trụt sụt trôi
Một eo biển neo vòng đai chìm nổi
Sóng đôi cùng bờ cõi gần xa
Một hải phận hiền hòa trung hậu
Một không gian an lạc thanh bình
Có mái ấm gia đình họ mạc
Có kho tàng tạo tác ngày mai
Có bến bãi gọi giống nòi quay lại
Nơi cố hương ươm hạt ủ mầm
Nơi êm thấm cơm lành canh ngọt
Nơi thời gian thánh thót rót xanh
Chầm chậm gạn trong từng kỷ niệm
Vẫy tuổi thơ chao liệng vuông tròn
*
Mẹ dặn con:
Trời trong thì đất tĩnh
Muốn được yên bình gắng nhìn vào đáy biển
Ở đó có địa linh
Có tinh khí kết thành châu báu
Có nỗi đau nổi bãi đá ngầm
Có năm tháng dầm hải lưu nóng lạnh
Có bùn lầy nẩy đất hứa mai sau
Và có lửa
Lửa trầm mình hóa thạch
Lửa không cháy
Lửa chưa bao giờ tắt
Lửa ngún thầm chất chứa lo toan
Lửa khoan vực
Lửa xoi hang cất trữ
Lửa luyện tôi đất đá nhả vàng
Lửa náu bặt tận đáy sâu lạnh ngắt
Lửa cởi trần không áo xống che thân
*
Đến từ đâu
Rồi về ở đâu
Những tàu thuyền thôi miên mặt biển
Những ngọn buồm lá tre lá trúc
Rón rén ngả nghiêng
Chưa tươi đã úa
Từng một thời biển ùa xanh trang thơ
Từng một thời người quay lưng với biển
Nhìn nhau như người dưng
Mệt lừ cơm áo
Chiều chập choạng gió bện thừng buộc chão
Xóm nhỏ làng to vón cục vón hòn
Sóng đùn ra bầy trẻ con đói rục
Gục xuống chân mây như củi mục rúc bờ rào
Đuôi mắt còn lướt thướt nỗi ước ao
Rớt xuống đáy lại lầm lừ ứ bão
*
Trời ở trên cao
Đất ẩn dưới trời
Biển của người
Biển của trời của đất
Trời tròn đất vuông
Biển ở đâu
Mà như vừa lọt lưới
Biển mang hình một giọt nước mắt
Lủi về nơi cuối đất cùng trời
Biển một mình xanh
Màu trời đất
Biển phân thân
Đêm đất ngày trời
Biển nuôi gió
Biển suốt ngày co giật
Phẫn uất gì mà nháo nhác rạc đêm
Có thổi bạt được cái màu lam lũ
Quanh năm thường trú dọc cánh buồm
Có điều chuyển nổi nụ cười tươi tắn
Đến định cư ở hẳn với mặt người.
Nói đi nào biển ơi
Đừng im lặng để lo toan phải lò dò nhăn mặt
                                                          lại xếp hàng thành sóng dữ
Biển chòng chành
Sóng sánh nỗi trầm tư
Nghe dư ba vọng từ miền sâu thẳm
Thầm thì lời của nước non
Biển không cây mà sóng cao có ngọn
Biển chẳng làm thơ sóng vẫn bạc đầu
Biển sâu thẳm lại cạn nông thấy đáy
Biển rộng dài còn nuốt lống đất đai
Biển bao tuổi cứ suốt ngày lêu lổng
Biển giận ai tãi giông bão mù trời
Biển đói khát lòng tích toàn muối mặn
Biển mênh mông trống trải lạnh người
Biển đau đáu ngậm tăm mặc niệm
Biển dọc ngang lảng tránh nợ nần
Biển hiến trả màu xanh bất tận
Biển giao hòa thả sóng lon ton …
*
Mẹ là lãnh hải của con
Một dải đất
Một vòm trời
Một mái nhà thân thuộc
Tổ quốc có mặt tiền là biển
Hoàng Sa Trường Sa – hai cánh cổng vào ra
Những cửa ngõ không tên – những đảo mờ câm nín
Là đại lộ xanh
Là cao tốc phẳng
Là hải trình xuyên năm tháng không gian
Cho con tìm thêm bè bạn
Cho con nhập hòa cùng biển cả
Để lạ thành quen
Để quen hóa lạ
Nhớ quê hương
Mường tượng hướng đảo đèn
Đang nhấp nháy ngôi nhà của mẹ
Đợi con về chong mắt dọc đêm đen
Đợi con về Mẹ cho thêm sức vóc
Để một mai ngang dọc với biển trời.
2
Cha là lãnh hải của con
Là đôi mắt nghiêm ngặt mùa động biển
Là thiên thư lưu trữ lẽ sống còn
Là độc đảo oai linh mọc phao cứu sinh,
                             phình lên dọc thân hình đất nước
Là đại dương tạc tượng sóng lút trời trút bỏ
                             tai ương lửa phình
Xây trường thành ngăn giông chống bão
Lập trận đồ ẩn lộ những lũy – phao
Đứng là trời trồng
Nằm thì đất dựng
Những chùm phao hốt hồn cốt tổ tiên
Túm tụm nhau chụm vào hải phận
Đo đạc vùng nông sâu
Cắm mốc miền phên trấn
Đựng chứa bình yên
Im lìm yểm biển
Đối diện tối ngày
Day mặt vào đêm
Phập phồng xoay trở
Vẹn tròn nguyên khối khai thiên
*
Những đảo nổi đảo chìm nhấp nhô thoáng hiện
Bóng dáng từng con tàu không số một thời xa
Những con tàu lách thời gian nghiệt ngã
Chở khát vọng băng qua mùa tuyệt vọng
Chở tình yêu dâng hiến tình yêu
Không màu áo
Không sắc cờ
Không tên tuổi
Bão rào đường
Bom bít lối
Biệt quê hương
Từng con tàu trườn mình trên biển
Đi về mòn vẹt đại dương
Ngày tạnh lửa
Bao người thành mộ gió
Mộ gió kia
                   Mộ gió đó
                                      Mộ gió này
Mộ gió mọc dày hơn dạo trước.
Mộ gió chôn sóng bạc
Lạc vào đường chỉ tay
Những cơn sóng mồ côi đứt gãy
Đuổi tìm nhau chồm lên trán quên về.
Biển nớ đục
                   Biển ni sâu
                                      Biển tê hơi mặn
Biển bây giờ cạn hơn biển ngày xưa
Chìm ngỉm những vì sao chưa kịp mọc
Dấu tận đáy lòng một bầu trời riêng
Sao nước biển có màu xanh trứng sáo
Màu áo của các anh để dành mặc cho ngày cưới vợ
Xanh lơ ơi
Sao trời mang màu ấy
Mỗi chiều tà có thấy lạnh sau lưng?
Tàu không số đắng lòng thành huyền thoại
Hiển lộ một thời chưa dễ hư hoai
Vùng lãnh hải ngày đêm di động
Những con tàu nguyện làm số không (0)
Lảng xa vòng cơm áo
Gió bào mỏng bóng đêm mộng ảo
Sóng vỗ tay trắng xóa cả ngày
Những vui – buồn – không – số
Theo nhau bay về trời
*
Những hoang đảo tuổi tên chưa tới
Hiển linh suốt mùa bão giông
Rào chặt từng ô đất
Gạn chắt mọi mạch nguồn
Lọc tìm được mất
Thả hoàng hôn ra khơi
Giọng bình minh trở lại
Lặng thinh níu giữ
Những cánh đồng bảo hiểm tương lai,
Những giai điệu lần đầu vào câu hát
Những tin yêu dắt díu nhau về
Và thật lạ
Ánh mắt cha hiển hiện
Như chắt từ màu biển
Như lọc trong sắc trời
Nét uy nghiêm hồn hậu
Hiền như ngày biển lặng sóng yên.
3
Em là lãnh hải của anh
Một lãnh hải ngấm ngầm ngậm sóng
Xói lở chiến tranh
Sâu nông lạnh nóng
Buông tóc kín ngày che bớt màn đêm
Vùi mắt vào con đón hơi chồng, đắp hờ khoảng vắng
Từ buổi vắng anh
Em tự dưng hay nói thầm cùng đêm trắng
Quên bẵng trên đầu
Tóc mình đang xanh
Mái tóc buồn
Lịm im cuộn sóng
Khuya khoắt bươn về phía anh
Ban mai đến
Lại xanh vào biển
Hơ hớ thời con gái
Thụ thai với nạ dòng
Ngoài khơi từng bầy sóng
Bỏ nhà đi kiếm chồng.
*
Em là lãnh hải của anh
Của một thời mong ngóng
Của lo toan khát khao rộp bỏng
Của lần đầu tiên ta chộp được nhau
Ngày đi
Người đi
Gió nắng bạc màu
Đớn đau nêm vào đất cát
Đất cất núi
Cát dạt thành sa mạc
Núi chọc trời rơi rụng chơi vơi
Và sa mạc sóng thời gian xếp lớp
Mang nỗi buồn bắc thành bậc thang
Mang dáng hình em ém vào kẽ hở
Chiều trơ khấc đứng dậm chân trong bếp
Những quầng lửa ứa ra tiếng nấc
Gió nhấc vào nỗi nhớ của anh
Nỗi nhớ đặt đất liền lên biển
Là ngọn núi gần
Là hòn đảo xa
Như em ngỡ đang kề cận
Như anh lại được ở nhà
*
Trời sinh con trai sức dài vai rộng
Đất nước mình có biển Đông
Đủ rộng đủ dài
Anh có em
Em là lãnh hải
Lãnh hải của riêng anh
Vùng cấm địa dịu lành
Miền yên ắng giữa tháng ngày nghiêng ngó
Em trải đất liền nắn phẳng phiu
                                                những bàn chân bước lệch
Cho anh được kê cao gối ngủ
Bên giấc mơ thảng thốt của mình
Giấc mơ có hình bờ biển
Giấc mơ có đường chân trời
Tỉnh dậy giữa đêm lại thấy thon dài
                                                như eo lưng con gái
Từng mài mòn ánh mắt
Từng thắp lửa tròn đêm
Giữa mớ tháng ngày long đong sấp ngửa
Khi bão đen trời
Lúc mưa lút mặt
Chợt thoáng hiện dáng lưng ong
                                                trong cột sóng ngút trời
Chợt rạng xanh bóng cầu vồng           
                                                vổng lên trên đảo
Biết em đang kề bên
Biết giấc mơ đã hiện hình trên biển
Gió lại ấm sau lưng
Trời chớm hửng trên đầu
Anh choàng tay ôm chầm lãnh hải
Nghẹn ngào ngập trong sóng em
*
Mắt đặt ngang mặt nước
Gác cho bây giờ
Gác cho mai sau
Anh đứng gác bên cha ông con cháu
Gác cho biển
Không nhận thêm hoa nữa
Những vòng hoa
                   những mộ gió đắm tàu
Và gác cùng em
Vùng lãnh hải tỏ mờ
Mấp mé nổi chìm trong gang tấc
Xin khẩn nguyện trời
Xin bái lạy đất
Xin thắp tạ ban mai cùng đêm dài xứ xở
Đẫy tháng đầy năm
Ngày nối ngày bồi lở
Dâng sóng hiền giong tàu thuyền cập bến
Chở bình yên
Neo đậu kín đất liền
Và đừng quên gọi biển về duỗi thẳng lại
                                                những dòng thơ …

Hà Nội ngày 11.11.2011